CHUYẾN ĐI CỦA THANH XUÂN l Dreamiie Than

Sống trọn với cuộc đời và ý niệm của chính mình là một trải nghiệm hạnh phúc.

 Trong khoảnh khắc hoảng hốt nhận ra mình chưa kịp tận hưởng phút giây nào thuộc về mùa hè tuổi 20, tôi lập tức đặt vé máy bay lên Đà Lạt trọn một tuần chỉ sau vài phút. Đôi ba cơn giông kéo đến liên tiếp sau ô cửa kính văn phòng, màn hình máy tính chợt tắt lịm trong nỗi im ắng gần như tuyệt đối, thay vì sợ hãi sấm sét và bóng tối như một kiểu ám ảnh rối loạn cưỡng chế trong quá khứ. Cảm giác như tồn tại một dòng mãnh lực xẹt ngang qua tâm trí, giờ phút này, tôi lại muốn được sống, khao khát sống, sống một cách thật sự, tôi cần biết mình là ai và mình thật sự muốn gì?

Những ngày này, tôi đắm chìm trong công việc, học tập và các mối quan hệ đến kiệt sức, có những buổi chiều muộn chỉ kịp bấu vội miếng bánh ăn qua loa, đi vội, làm vội, học vội, đến ngay cả uống ngụm nước cũng vội vàng, cũng hớt hải cuống cuồng. Khối lượng việc không phải nhiều đến nỗi chồng chất, áp lực chưa đến mức dồn nén tôi vào chân tường nhưng có phải là “vội” giống như một loại bản năng khó bỏ của những người trẻ, không hiểu tôi đang cố ý đổ thừa cho ngoại cảnh hay vô tình chưa thể kiểm soát được trạng thái của bản thân…chênh vênh, lạc hướng…

Cảm giác như tồn tại một dòng mãnh lực xẹt ngang qua tâm trí, tôi cần biết mình là ai và mình thật sự muốn gì?
Cảm giác như tồn tại một dòng mãnh lực xẹt ngang qua tâm trí, tôi cần biết mình là ai và mình thật sự muốn gì?

Một sinh viên chuẩn bị bước sang năm cuối đại học như tôi, rốt cuộc thì cần gì ở những chuyến đi, nhất là chọn cách đi một mình, chứ không phải là cùng với gia đình hay đám bạn. Đôi khi, việc đưa ra một quyết định trong đời, dù to hay nhỏ, quan trọng hay không đâu nhất thiết phải có lý do nhỉ? Lắng nghe trái tim mình mách bảo, và cứ thế mà đi thôi…

Ngày 29 tháng 8 năm 2016

Tôi hoàn toàn không có kế hoạch nào cho chuyến hành trình đậm chất nổi hứng kéo dài 7 ngày ở một thành phố từng bước đến mòn gót, nhìn đến nhàm mắt nhưng vẫn thích mê cái khí trời thanh trong tươi tắn này. Vài bộ đồ mang đủ loại phong cách, chiếc điện thoại cũ hữu dụng cài đặt phần mềm chụp ảnh vi diệu, nón cói, khăn, vài cuốn sách cũ cùng một cái đầu “sạch” việc, “sạch” sạn không còn lấn cấn những thứ đại loại như chiến lược, kế hoạch, báo cáo, khách hàng, đối tác hay những chuyện công sở, giải trí thường tình.

Chuyến bay bị hoãn hơn 30 phút do thời tiết xấu, tất nhiên hơn ai hết, tôi đã quá quen với điều này. Chờ đợi, chờ đợi và chờ đợi, cứ như thế, từng phút một kiên nhẫn chờ đợi trôi qua. Công việc truyền thông xã hội và cần mẫn sáng tạo theo đơn đặt hàng luyện cho tôi những đức tính chịu đựng, chờ đợi và điềm tĩnh. Làm thủ tục xong, tôi kiếm một góc nhỏ lặng lẽ với từng trang sách đang đọc dở. Dường như, tôi bắt đầu có cảm nhận rõ nét hơn về mùi lịch sự của sân bay, mùi tươm tất của người nhân viên đang hướng dẫn hành khách thắt dây an toàn, mùi khen khét của hộp bỏng ngô trên tay cậu bé chạy đùa ngang qua, mùi dầu gió của một cô trung niên đương say sưa ngồi cạnh tôi, mùi của tinh thần tự do khi được rời xa phố thị ngột ngạt bụi đường và quên đi sự ganh đua khốc liệt giữa người với người, của việc không ngừng làm vừa lòng người khác. Tôi ở đây, đang cảm nhận tường tận mùi vị và thanh âm thuộc về cuộc sống này.

CHUYẾN ĐI CỦA THANH XUÂN l Dreamiie Than 1
Tôi ở đây, đang cảm nhận tường tận mùi vị và thanh âm thuộc về cuộc sống này. Điều đó thật kì diệu và ấm áp…

Xuống sân bay vào tầm bảy giờ tối, tôi hồn nhiên ngồi lên chiếc va ly của mình rồi tự kéo đẩy theo chiều bánh xe lăn trên mặt sàn trơn loáng, sạch tinh. Mấy vị khách gần đó nhìn theo tôi hiếu kì, thấy thế tôi mỉm cười lại với họ, hồn nhiên như một đứa trẻ chưa chịu lớn, họ cũng nhìn tôi với ánh mắt thiện cảm có đôi chút bối rối, như thể chúc bạn một ngày tốt lành vậy. Chưa bao giờ tôi thấy mình được thư thả như lúc này, trước mắt là một khoảng trời dù cho phủ tràn giông đen xẩm tối vì áp thấp nhiệt đới nhưng không hiểu sao, tôi vẫn cảm giác như nó thật lấp lánh, mọi người xếp hàng lề lối, lần lượt bước lên chiếc xe bus để đi vào thành phố cách sân bay Liên Khương gần 20 cây số. Qua khung cửa kính, phảng phất nét thu quyện tròn giữa những áng mây vần vũ, gió đường gió, mây lối mây, hài hòa, sắc sảo. Vị của Đà Lạt chạm dần vào đáy mắt tôi nhẹ nhàng như từng đợt sóng sánh của kem bơ tan chảy, dịu dàng, thảnh thơi như hồn trí của tôi lúc này. Đi qua những đoạn dốc, khúc đồi quanh co, tiếp nối những hàng cây thông trải dài bạt ngàn trong vô chừng, khuất lấp sau lác đác vài ngôi nhà gỗ, vườn rau thăm thẳm, đèn chập choạng đuổi rượt dưới ánh hoàng hôn ráng vàng, khí trời se thắt cuống cổ, gió thổi đều đặn, đôi nhịp phần phật như bản hòa tấu: lặng, trầm, sâu…Người phụ nữ trung niên bồng một em bé gái chừng 2-3 tuổi ngồi cạnh tôi, thì thào những điều nho nhỏ dễ thương bên tai, hóa ra là bà nội đang nói chuyện với cháu yêu, chuyện xoay quanh hai bà cháu lên nhà cô ruột ở trên Sài Gòn chơi độ một tuần, nóng bức, mệt rồi lại về. Bà nội trẻ quá, cứ ngỡ là bác của em, tôi nựng em bé, vuốt ve bàn tay nhỏ xíu của em, mái tóc bum bê, khuôn miệng chúm chím, bầu má ửng hồng, đôi mắt đen láy nhìn tôi say sưa rồi thiếp ngủ lúc nào không hay. Em cuộn mình trong vòng tay bà, êm ái, an toàn giữa một giấc mơ yên, bà em hỏi tôi đi một mình có buồn không, sao không đi với bạn rồi đêm nay tôi sẽ ở đâu. Tôi nói là tôi không biết nữa, tôi cứ đi chỉ vì hứng, chỉ vì cảm thấy cần thời gian được một mình, ở một nơi không phải Sài Gòn. Mà thôi…Ba mẹ của em gọi điện thoại suốt, giục hai bà cháu xuống đâu để ra đón, mỗi người trên chuyến xe bus ấy, ai cũng một câu chuyện riêng, có một nơi để về, cũng có chốn dự định trong đầu để đến…Riêng tôi, tự do, lang thang, vô định…độc bước. Tôi tạm biệt bà và em, em vẫn ngủ ngon, tôi giúp bà xách túi hành lý khệ nệ xuống như một thói quen giúp đỡ người lớn tuổi. Xa xa, ba em đã đứng đợi, vẫy tay bồn chồn rồi vỡ òa! Dường như tôi đang cảm nhận thêm từng chút vị của tình người ở vùng đất này, như một người thợ mẫn cán gom nhặt sự vui trong đời, chỉ cần là yêu thương với nhau, những gì còn lại sẽ vơi bớt muôn phần gian khó.

Có những thứ sinh ra trên đời này, số mệnh đã gắn chặt với kỉ niệm, vĩnh viễn không tài nào xóa nổi.
Nhưng ở đây thì tôi không phải như thế, chiếc chăn bông dày gấp đôi tấm grap trải giường nhuốm màu hoa bé li ti, một mình một cõi trên tầng 2 của chiếc giường gỗ, nệm căng, gối bông xốp mịn dày dặn, mùi tinh dầu của hoa hồng ép khô.

Bánh tráng nướng, sữa đậu phộng, bánh su nhân lớp kem tươi mềm mỏng bên trong đã cứu cánh dạ dày của tôi sau khi vừa đặt bước chân đầu tiên xuống thành phố này. Ngồi một góc, nhấm nháp vài miếng bánh thơm lừng, ngẫm nghĩ đến ngẩn ngơ từng hồi, định lôi chiếc điện thoại ra lướt lướt xem chỗ ở nào giá tốt thì tôi vô tình gặp cô em khóa dưới bên trường đại học. Cô em tên Nga, đi du lịch với cậu người yêu, em nhiệt thành giới thiệu cho tôi một cái homestay vừa đẹp, vừa rẻ, mỗi tội là ngủ chung phòng với nhiều người lạ nhưng được cái sạch đẹp, tinh tươm, tôi gật đầu đồng ý cái rụp. Chẳng phải không sợ, không lo, nhưng Đà Lạt nom hiền lành quá, thật tình cũng không nỡ đề phòng.

Sống giữa tình người không quá dạt dào nơi phố thị, lúc nào cũng mang trong mình cảm giác phải phòng thủ, như một loại bản năng sẵn có, sợ mình tổn thương, sợ mình ngốc nghếch, sợ mình không đủ khí khái để đanh khôn với đời, để bớt khờ khạo hơn, bớt tủi thân đi, bớt khóc thầm trong nỗi ấm ức thừa thãi. Nhưng ở đây thì tôi không phải như thế, chiếc chăn bông dày gấp đôi tấm grap trải giường nhuốm màu hoa bé li ti, một mình một cõi trên tầng 2 của chiếc giường gỗ, nệm căng, gối bông xốp mịn dày dặn, mùi tinh dầu của hoa hồng ép khô, tấm đèn chùm bé liêu xiêu được mấy nhánh cây khô mảnh quấn quanh trông rất nghệ thuật. Tôi lặng lẽ đi vào giấc ngủ, chập chờn trong tĩnh lặng, tiếng con mèo dưới sàn meo meo có thể khiến tôi bất giác giật mình, thói quen của những đêm mất ngủ triền miên vài ngày trước lại xuất hiện, một chút bất an, một chút mênh mang rồi…lặng lẽ rơi vào thinh không.

CHUYẾN ĐI CỦA THANH XUÂN l Dreamiie Than 2
Sống giữa tình người không quá dạt dào nơi phố thị, lúc nào cũng mang trong mình cảm giác phải phòng thủ, như một loại bản năng sẵn có.

Ngày 30 tháng 8 năm 2016

Có những tháng ngày tuổi trẻ, hôm nào cũng phải bật dậy từ 5-6 giờ sáng, làm việc liên tục trong 10-12 tiếng đồng hồ, quần quật, không ngừng, cả ngày. Giữa mịt mờ vô thức, cứ la liệt ôm lấy những bài giảng nuốt không trôi nơi giảng đường, cứ dấn thân bằng một trái tim khao khát chảy vào đời, cứ lầm lũi một mình từ sớm hôm đến chiều muộn, cứ vội, cứ buồn, cứ chênh vênh, cứ lạc lõng giữa dòng cảm giác muốn rời xa cả thế giới lẫn bị cả thế giới bỏ rơi lại phía sau. Nhưng bình minh hôm nay thì khác hẳn, sẽ không còn tiếng reo điện thoại liên hồi, không còn nữa trạng thái mở mail và ngồi vào bàn làm việc hay lao xe chạy ra đường khiến cho tôi nghẹt thở nữa. Tôi được phép nướng mình trong chiếc chăn bông, cuộn tròn bên chú mèo lười, cuốn sách vẫn dở dang ở trang thứ 74. Nắng khẽ hắt mỏng qua tấm kính cũ, nắng xuyên từ tầng trên xuống, nắng giòn rụm một màu thanh thanh, nắng thơm lừng mùi bình an, vừa muốn bước ra khỏi giường để tận hưởng bình minh quý giá, lại vừa muốn khoan khoái nán lại trên tấm nệm mịn màng chạm đến từng thớ da.

CHUYẾN ĐI CỦA THANH XUÂN l Dreamiie Than 3
Nắng giòn rụm một màu thanh thanh, nắng thơm lừng mùi vị của bình an. Có thể rời xa thế giới này trong vài ngày, kể cũng yên ổn.

Tôi được một anh bạn tầng dưới chiêu đãi món bánh sừng bò và cốc sữa đậu xanh nóng hổi, anh bạn tên Khánh Huy, là một nhiếp ảnh gia tự do, làm việc tại một xưởng phim ở ngoại thành Sài Gòn, anh lên đây một mình để tìm ý tưởng. Đặc thù công việc khiến anh trở thành một kẻ lữ hành không điểm tựa và mang trong mình tâm hồn không ngừng xê dịch. Suốt năm năm qua, không thể đếm hết anh đã len lỏi bao nhiêu tỉnh thành trên dọc những nẻo đường Việt Nam, anh đi khắp Đông Nam Á, cả Châu Âu và các nước Trung Đông, mỗi quý hay mỗi năm, cứ gom đủ thóc anh lại khăn gói lên đường, trên bất tận những chuyến hành trình. Anh Huy say sưa kể và cho tôi xem những bức hình anh chụp: một Hội An hút hồn và tiềm ẩn dưới tấm lợp hoa giấy mong manh, những sáng tinh sương chèn mây vào tầm mắt giữa Tây Bắc hùng vĩ. Hay sân đền Gunung Kawi cổ kính ở Bali, có một hồ nước rộng bao quanh, nơi người dân đến tắm gột rửa tội lỗi, tôi còn thấy cả nắng xuyên qua thời gian và cả ý niệm về cuộc sống giữa Butan thanh lạc, bình an qua từng thước ảnh. Cả cánh đồng oải hương bạt ngàn Kamifurano ở Hokkaido cũng làm tim tôi xao động, một Paris tầm tã giữa vườn mưa hòa trong sâu thẳm đèn đường, của không gian cà phê cổ điển, thanh lịch không thể lẫn vào đâu, trên thế giới này. Tâm tưởng anh dành trọn cho nhiếp ảnh, cho từng đường nét, từng sắc màu, từng xúc cảm thuộc trong từng thời khắc. Hóa ra câu chuyện của những người trẻ đầy nhiệt thành, đam mê là như vậy, họ theo đuổi đến tận cùng một giấc mơ, họ tha thiết kể về những ý tưởng, cảm hứng và trải nghiệm sáng tạo. Họ tin một niềm tin tuyệt đối vào sự lựa chọn của bản thân và không ngừng nỗ lực để hiện thực hóa chúng. Cả buổi chiều hôm đó, tôi được anh Huy dắt đến hồ Tuyền Lâm dạo chơi, cứ ngỡ đi du lịch một mình sẽ buồn, cô đơn lắm nhưng biết đâu cơ duyên đưa đẩy lại cho tôi gặp được những con người thú vị, những tâm hồn lãng du trên khắp dọc hành trình. Trên những miền đất lạ.

Hồ Tuyền Lâm đỏ ối ráng vàng dưới ánh bình minh, những hàng cây mà tôi không biết tên phủ ấm cả khoảng  trời xung quanh, đổ bóng hiền hòa xuống mặt hồ, tuần tự, xếp lớp như tồn tại một sự sắp đặt tinh tế nào đó. Và những bức ảnh đẹp, chân dung về cuộc sống lại được ra đời, dưới bàn tay, qua vầng mắt của một tâm hồn tha thiết yêu, tha thiết cảm nhận đến từng tế bào. Như thế!

Ngày 31 tháng 8 năm 2016

Đà Lạt gợi lại cho tôi nhiều kí ức đẹp về một mối tình đã cũ, đã đi qua nhiều năm trước, từ lúc tôi mới chỉ là cô bé học sinh trung học. Quang cảnh, con đường, không khí, thậm chí là những hàng thông ngun ngút, những bụi hoa tranh nở, những mái nhà nối chen, trong mắt tôi, cũng không mấy đổi khác, dù người ta đã trùng tu sửa chữa làm mới lại không ít. Với tôi, có những thứ sinh ra trên đời này, số mệnh đã gắn chặt với kỉ niệm, vĩnh viễn không tài nào xóa nổi, cái lạnh se thắt tôi lại, đằm mình trở về ngày hôm qua, ngày tôi với anh từng nguyện mãi là một đôi, ngày mà sự vụng dại ngây ngốc nhưng dốc lòng yêu thương đến cùng trong tôi vượt đến đỉnh điểm. Một mình giữa thung lũng tình yêu, vô định nhìn biết bao cặp tình nhân hạnh phúc sánh đôi bên nhau bước qua, bước lại trong tiếng cười nói vui vẻ, cái xoa đầu, cái choàng vai, cái siết tay, cái vuốt tóc, lách tách từ những chiếc máy ảnh, rúc rích từ những mẩu chuyện không đầu không cuối, một chút thanh âm nấc nghẹn khẽ run lên, tôi cũng đã từng được như họ, say đắm trong men tình, hạnh phúc nhảy múa trong tim đến từng khắc.

CHUYẾN ĐI CỦA THANH XUÂN l Dreamiie Than 4
Có những thứ sinh ra trên đời này, số mệnh đã gắn chặt với kỉ niệm, vĩnh viễn không tài nào xóa nổi. Phải chăng là mình nhạy cảm?

Tình cũ vĩnh viễn chỉ là quá khứ, dù có đẹp có vui cách mấy cũng chỉ nên cất giữ ở một góc thật sâu trong tim. Đừng đào bới, cũng đừng cố kiếm tìm, mạch nguồn cảm xúc ấy sẽ đến rất tự nhiên, có thể chỉ tựa hồ thoảng qua như một làn gió thu. Những gì đã qua hãy để cho nó qua, lỡ có nhớ lại, xin hãy chỉ nhớ vào những lúc hồn trí được bình tâm nhất, như vậy mới có thể tiếp nhận lại kí ức thêm một lần nữa, bằng màu mắt thanh trong và yên bình. Không oán hận, không nuối tiếc, càng không vô phương đợi chờ.

Sau tiếng nấc nhẹ tênh ban nãy, tôi lại mỉm cười thật tươi, như một lời cầu nguyện cho tất cả những đôi yêu nhau trên nhân gian được hạnh phúc, phải thật hạnh phúc, trong chính khoảnh khắc này…

Ngày 1 tháng 9 năm 2016

Đã qua rồi những tháng năm của tuổi 18, 19, háo thắng, bồng bột, khao khát thể hiện bản thân, mong cầu sự ghi nhận của cuộc đời và nỗ lực để trở thành một người đặc biệt, một người quan trọng. Tôi đã học hành chăm chỉ như thế, đã tận tụy hết lòng với con đường theo đuổi đam mê, với công việc, với các mối quan hệ, quên thời gian, quên cả tuổi trẻ. Rốt cuộc thì tận sâu trong ý niệm của tôi vẫn chỉ vì cái tôi của chính mình, để khẳng định mình ở một đẳng cấp khác, với giấc mộng đẩy cái tôi ấy, trong con người mình lên cao, lên cao và cao hơn nữa. Chợt tỉnh thức chỉ sau một cơn dư chấn trong tâm trí, như lời Đức Phật dạy: “Bản ngã càng lớn, càng nhiều khổ đau”, tôi hiểu đó sẽ là cát bụi, nếu vĩnh viễn cả đời này chỉ biết sống vì mình, cho riêng mình. Lên đây mới vài ngày thôi, ngẫm nghiệm cuộc sống rồi giao tiếp với những người lạ, tôi nhận ra đôi lúc cần phải quên đi phần tôi trong con người mình, để thôi làm người quan trọng, để hòa nhập với cộng đồng, với thiên nhiên, để được sống bình thản, tự do trong tâm hồn. Như thế!

ản ngã càng lớn, càng nhiều khổ đau”, tôi hiểu đó sẽ là cát bụi, nếu vĩnh viễn cả đời này chỉ biết sống vì mình, cho riêng mình.
Bản ngã càng lớn, càng nhiều khổ đau”, tôi hiểu đó sẽ là cát bụi, nếu vĩnh viễn cả đời này chỉ biết sống vì mình, cho riêng mình.

“Hát vu vơ về mây, về mưa, tình em giờ đây giữ riêng mình

Múa vi vu ngàn câu, ngàn ca vì nhớ ban mai.

Tính sao đây tình em, dòng sông giờ như mùa xuân úa phai màu

Vẫn như ta đành thương, đành vương, đành nhớ thế thôi”.

Ở đây, đến một giai điệu cất lên cũng thật đáng yêu, hóa ra nếu mang tâm trạng hoan ca, bỗng dưng vạn vật sẽ nở hoa. Những búp hoa xinh trong nắng, góp nhặt yêu thương để dành vào tim này, sẽ chia sẻ cho đúng người, sẽ làm đẹp ở đúng nơi, sẽ không vì những buồn lo vụn vặt mà ngừng tuôn tràn lan tỏa…

Có một ngày đượm thu đầu tháng 9, tôi nhớ như in cảm giác mượt mà, êm ái khi giẫm lên thảm lá kim chắp nối liền mạch; nghe tiếng thông reo vi vút ướp đậm vị gió lạnh; một bầu trời xanh veo hiện lên qua những chiếc lá gầy guộc để rồi bất chợt ngân nga:

… Bầy nai ngơ ngác

Lá vàng rơi đầy miên man

Trên bờ cỏ rộng thênh thang

Nghe mùa thu đi ngỡ ngàng… (Hoài thu – Văn Trí)

Sau nhiều giờ đồng hồ leo trèo mệt nhoài, chúng tôi cũng đã chinh phục được độ cao 2.278 m của đỉnh Bidoup. Vệt sương lạnh quấn quýt quanh những gốc thông già, gió lặng bồi hồi, lần đầu tiên trong đời tôi leo được một quãng dài và cao đến thế, vừa đi vừa thở, vừa nhìn vừa ngẫm. Đến non cao muôn trùng còn qua được, huống hồ chỉ là một rãnh dốc bé tẹo trong lòng mình, cứ nghĩ bản thân mạnh mẽ như thế để tâm được vững vàng, bất cứ khó khăn nào đều có thể đối mặt và vượt qua.

Tôi phóng tầm mắt thật rộng, thật xa giữa vùng cao nguyên Lâm Viên hùng vĩ, dang hai cánh tay như muốn ôm trọn cả bầu trời. Sự tất bận, lo toan, nỗi ganh đua, tranh đấu, cả những phiền lụy, sốt sắng thường nhật, đến giờ phút này, đều trở nên vô nghĩa trong tâm hồn tôi. Vẻ đẹp, không khí nơi đây tắm mát và thanh tẩy tôi, cho tôi sống trọn vẹn hơn đến từng phút…Bình nhiên đến vô ngã…

Ở đây, đến một giai điệu cất lên cũng thật đáng yêu, hóa ra nếu mang tâm trạng hoan ca, bỗng dưng vạn vật sẽ nở hoa.
Ở đây, đến một giai điệu cất lên cũng thật đáng yêu, hóa ra nếu mang tâm trạng hoan ca, bỗng dưng vạn vật sẽ nở hoa. Những ngày ngập ngụa trong lịch trình công việc và sự quay cuồng của guồng máy thành phố, đến một giây dừng lại để ngắm nghía bụi hoa xinh bên đường tôi cũng không thể bỏ ra.

Tôi và các anh chị trong đoàn xuống đỉnh bằng một con đường khác, địa hình thoai thoải và hành trình cũng bớt gian nan hơn. Đi thêm nửa giờ sau khi chạm mốc ở độ cao 2000 hạ trại, tôi dường như vỡ òa trước rừng thông bạt ngàn, quyết định ngủ lại một đêm trong rừng, liều lĩnh tận hưởng chút cảm giác bất an nhưng lại quá đỗi rạo rực, hứng thú.

Ánh trăng chan hòa kéo màng khắp cả không gian, qua bóng túp lều nhỏ, mùi hoa cỏ thơm lừng đến ngây dại, sườn đồi xanh mướt đẫm vị sương trong. Bức tranh này, thêu giữ mãi trong hồi ức tôi, rõ nét, mồn một, mãi không quên… lòng tôi sáng bừng…

Ngày 2 tháng 9 năm 2016:

Hôm nay cả nước rộn rã chào đón ngày Quốc Khánh, tôi cũng hòa chung niềm vui bằng những câu hát véo von có phần chói tai để khởi động buổi sáng, khiến mọi người trong đoàn hùa vào đệm thanh, có chú luật sư chơi guitar cừ khôi, có anh giám chế xưởng dệt say sưa với đạo cụ madoline, bác họa sĩ đứng tuổi hú hét rất sung sức. Họ đều là những con người bình thường, khoác lên mình tấm áo của địa vị và danh phận, giờ đây, họ cười vui vẻ như tôi, và…đã sống nhiều hơn cho mình, đã sống hiểu hơn về đời…Chúng tôi phải đi bộ 5 km rồi vượt sông Đạ Nhim bằng bè và chạy thêm vài km đường rừng nữa để ra đường DT 723. Chỉ 5 cây số đường xuống núi thôi cũng đã làm cho tôi thỏa lòng mong ước bấy lâu, biết bao giờ mới được trở lại cảm giác này, những vạt lá vàng say mơ tiễn bước chân tôi, nói lời chào tạm biệt đến những người bạn đồng hành, không hứa hẹn sẽ gặp lại, chỉ bắt tay rồi nhìn mắt nhau, niềm vui ở đó…Vượt qua nỗi sợ để tận hưởng kĩ lưỡng hơn nguồn sống này, đã chinh phục được một đỉnh núi cao, đã ngủ lại qua đêm trong rừng thông trước tuổi 21, đã khám phá nhiều hơn câu chuyện đằng sau mỗi người bạn đường.

Đến non cao muôn trùng còn qua được, huống hồ chỉ là một rãnh dốc bé tẹo trong lòng mình.
Đến non cao muôn trùng còn qua được, huống hồ chỉ là một rãnh dốc bé tẹo trong lòng mình. Lúc nào cũng mong bản thân tích cực.

Cuộc gặp gỡ đột xuất với cô đối tác trong bữa ăn trưa tại một khách sạn lớn đối diện Hồ Xuân Hương, cô ấy quả thực là một người phụ nữ có phong vị sống đáng ngưỡng mộ, cô không lập gia đình, và dành cả cuộc đời mình cho tổ chức cộng động cùng nhiều dự án giáo dục đã được đưa vào thực tế. Hai cô cháu bàn chuyện công việc chỉ gói gọn trong 30 phút, thời gian còn lại chúng tôi đi dạo quanh bờ hồ, kể chuyện về ngôi biệt thự xanh đang thi công của cô, về kế hoạch triển khai mô hình học kĩ năng mềm cho các bé trường tiểu học tại Đà Lạt, về cuộc sống một mình mà không cô đơn của cô. Tầm trưa, tôi quyết định ghé thăm nhà người bạn thân hồi trung học sau năm lần bảy lượt lỗi hẹn, họ đón tiếp tôi rất nồng hậu, không khí gia đình rạo rực khiến tôi càng thấy nhớ tổ ấm của mình hơn. Trong mái ấm ấy, có một người cha đang cặm cụi, tỉ mẫn căn chỉnh cho từng chiếc tủ kính trưng hàng, một người mẹ cất giọng bán buôn niềm nở, sống cân bằng và không ngừng khích lệ tôi, có cô em gái nhỏ xíu, giọng líu lo, mơ sở hữu chiếc túi thần kì của Doraemon, một ông anh trai nhiệt tình đưa đón tôi cả đoạn đường đi lẫn về đến 50 cây số, còn cô bạn tôi với sở thích tột cùng dành cho gym đã truyền cảm hứng đến rất nhiều cô gái trẻ khao khát về một thân hình gợi cảm trên trang mạng xã hội.

Có lẽ, sau chuyến đi này, thứ đắt giá nhất mà tôi học được lại chính là sự quan sát, từ những tiểu tiết bé nhỏ có thể tạo nên những bài học, những triết lý, những giá trị tích cực về cuộc sống. Nhìn đời bằng ánh mắt lạc quan dẫu cho hiện thực có phong trần đến mấy, như một người thợ tử tế và chuyên cần, biết gom nhặt sự vui điều lành mà mình may mắn có, biết cách gạn lọc bỏ qua những nghĩ suy tiêu cực, không xứng đáng, biết buông biết giữ, biết vươn lên nhưng biết chấp nhận, biết khao khát nhưng biết điểm dừng… Một bữa cơm gia đình đầm ấm giữa tiết trời se lạnh, thật đáng quý biết nhường nào.

Ngày 3 tháng 9 năm 2016

Căn phòng tôi thuê rộng chừng 50 m2, ngày cũng như đêm, vài tia nắng xiên nhỏ mảnh, yếu ớt qua khe cửa, đến một con mèo ở đây cũng thật lười nhác. Tôi mở lại cuốn tiểu thuyết Lolita mà mình từng đọc cách đây 3 năm, ngồi trong góc phòng nghiền ngẫm, nghiền ngẫm, sâu từng chút, từng chút một. Tôi mơ hồ vụng về đặt mình trong tiềm thức của gã Humbert lắm mộng, của cô bé Lolita 12 tuổi lém lỉnh, đầy mị hoặc, của những ngày hè gắt nghẹn như đổ lửa ở New England hay xuyên dọc nước Mỹ. Những mẻ chưng cất của trí tưởng tượng, những thanh âm tối giản, những viền màu đa chiều có sức đánh động lạ kì, tôi đã ngốn ngấu vài cuốn tiểu thuyết, vài câu chuyện đến cả trăm, cả ngàn lần trong suốt những năm Đại học, mỗi lần đọc lại là một ý niệm, một xúc cảm, khó quy gộp, khó phân định. Chỉ có thể quan sát và cảm nhận trên một phông nền bản thể của tâm thức đủ va vấp, đủ sâu trầm…

Nhìn đời bằng ánh mắt lạc quan dẫu cho hiện thực có phong trần đến mấy, như một người thợ tử tế và chuyên cần.
Nhìn đời bằng ánh mắt lạc quan dẫu cho hiện thực có phong trần đến mấy, như một người thợ tử tế và chuyên cần.

“Ôi, Carmen của tôi, Carmen bé bỏng của tôi

Ấy-mấy-là, ấy-mấy-là, những ấy-mấy-là đêm

Nào trăng sao cùng xe cộ, nào quán bar cùng barmen

Và, em yêu, những cuộc đấu long trời lở đất của hai ta

Và giữa thành phố ấy-mấy-là tay khoác tay, ta vui bước

Và cuộc xô sát cuối cùng của đôi ta”.

( Trích “Lolita”- bản dịch của Dương Tường)

Càng đi nhiều, nếm trải qua đủ mọi cung bậc, cái nhìn của tôi về một câu chuyện, một đời người cũng đã khác trước, dần dần rộng mở, dần dần toàn thiện. Cuộc đời chính là như vậy, khi đã đi được một đoạn đủ dài, tự khắc sẽ nhận ra rằng quá khứ và những ai từng bước qua thanh xuân của ta đều thực sự là một món quà, đáng trân trọng.

Trang sách khép lại, tầm tã một Đà Lạt đổ mưa, và tôi đang bình lặng giữa muôn vàn khoảng không chập chững của sự trưởng thành. Tựa như mây trời…

Ngày 4 tháng 9 năm 2016 

Giữa đoạn đường ngợp cây của một buổi sớm tinh sương. Tôi lững thững đi trong lòng Đà Lạt, mơ hồ, mường tượng về sự hữu hình của tháng năm, của một tháng chín giòn rụm như lát cắt thanh xuân. Vườn rau đón nắng trong vắt, khoảng không trước tầm mắt trôi bất định vào những lúp xúp mái nhà nhỏ, xen kẽ mây, lan tỏa hương nồng của mạch nguồn phố. Con dốc thoai thải đưa tôi đến một trang trại hoa lớn. Bước vào với tâm thế hồn nhiên: bạt ngàn liên tiếp những khuôn vườn tulip đều tăm tắp, mùi cải trắng tươi mới, chen sắc hoa sim, mong manh cánh trang đài, chúm chím nụ hồng xinh, kiêu hãnh màu phong lan, tỏa nắng hướng dương vàng rực, v…v. Cả một vườn trời say mật tràn ra sóng sánh, ngọt lịm, có lẽ để kiến tạo nên một trang trại xinh đẹp, thanh lành thế này, hẳn người chủ của nó đã bỏ ra không ít tâm sức. Những ngày ngập ngụa trong lịch trình công việc và sự quay cuồng của guồng máy thành phố, đến một giây dừng lại để ngắm nghía bụi hoa xinh bên đường tôi cũng không thể bỏ ra. Nơi mà những con người liên tục bận rộn và kết nối, đến ngay cả việc hiểu chính mình còn vô can, thì lấy đâu tâm tưởng mà cảm nhận vẻ đẹp của đất trời.

Tôi lững thững đi trong lòng Đà Lạt, mơ hồ, mường tượng về sự hữu hình của tháng năm, của một tháng chín giòn rụm như lát cắt thanh xuân.
Tôi lững thững đi trong lòng Đà Lạt, mơ hồ, mường tượng về sự hữu hình của tháng năm, của một tháng chín giòn rụm như lát cắt thanh xuân.

Một người bạn phụ trách trông coi trại hoa vào buổi sáng đã lý giải cho tôi thông điệp về tất thảy các loài hoa xuất hiện trong vườn và nhiệt tình hướng dẫn cách trồng rau cải xoăn kale, cải ngọt, đậu bắp,… tôi dự định sẽ trồng chúng ở trên sân thượng. Có thể sẽ gác bớt vài việc không quan trọng để dành thời gian chăm bẵm những luống rau non, tôi tin sẽ học được nhiều đức tính hay ho từ khu vườn nhỏ trong mơ của mình: kiên nhẫn, kiên trì hay lòng trắc ẩn chẳng hạn. Được biết người chủ của trang trại này vẫn còn rất trẻ, anh học kĩ sư nông nghiệp ở Sài Gòn, sau khi tốt nghiệp anh quyết định lên Đà Lạt lập nghiệp, xây dựng mô hình trồng hoa tu lip bằng phương pháp thủy canh liên kết với nhà vườn sinh thái và khu rau sạch hữu cơ tự động. Vùng đất này của Nhà nước cho anh thuê để xây dựng khu kinh tế mới, là cầu nối tạo điều kiện cho người dân nơi đây tiếp cận với công nghệ, kĩ thuật làm vườn tiên tiến và cập nhật kiến thức xây dựng mô hình trang trại khép kín kết hợp với các dịch vụ du lịch.Câu chuyện về hành trình lập nghiệp của chàng kĩ sư trẻ trên vùng cao nguyên này được các bác thợ vườn kể lại với sự cảm phục và yêu mến, tất cả đều thể hiện qua ánh mắt. Họ biết ơn anh vì đã giúp họ cải thiện thu nhập, đã không quản ngại nhọc nhằn, truyền đạt cho họ công nghệ làm vườn hiện đại, giảm thiểu sức lực mà vẫn hiệu quả. Hiện anh đang công tác ở làng Kawakami Mura, Nhật Bản để nghiên cứu về cách thức làm nông nghiệp trong nhà kính và con đường nhân bản mô hình này. Trước đây, Kawakami Mura từng là một trong những làng nghèo nhất vì đất đai khô cằn nhưng chỉ sau thập niên 70 thế kỉ 20 trở về đây, ngôi làng này đã trở nên giàu có một cách thần kỳ, chỉ nhờ vào trồng rau xà lách trong nhà kính, được ưu ái gọi bằng cái tên Làng Nhật Bản thần kì. Cám ơn những con người như anh đã tâm huyết gieo lên vô vàn mầm sống hạnh phúc, an lành trên mọi nẻo đường quê hương. Một niềm tin rằng không bao lâu nữa, những cánh đồng, nông trang dần dần “lột xác” và Đà Lạt này sẽ trở thành vựa rau an toàn của cả châu Á. Tôi rất mong có cơ hội gặp anh, vào một ngày trở lại…Đường ra sân bay, tôi có mua một ít hoa khô, tinh dầu thơm và đặc sản mứt trà về làm quà cho gia đình, đồng nghiệp, những ngày qua tôi khóa điện thoại, bây giờ mới bắt đầu cảm thấy có chút sốt ruột và lắng lo dù đã thông báo từ trước. Ở trong phòng chờ, tôi kịp gọi điện thoại nhắn ba mẹ rằng vẫn bình an và sẽ có mặt sớm để ăn cơm tối, kịp trả lời một số email công việc mới, kịp chụp vài tấm ảnh kỉ niệm ở phi trường và kịp nhìn ngắm thêm một lần nữa, tất cả hiện diện trước tầm mắt và trong tâm trí, tất cả thuộc về thành phố xinh đẹp này.

Những ngày qua, tôi đã thực sự được sống, trọn đến từng khắc, vẹn đến từng giây, đã không còn tiếc nuối gì nữa. Bản giao hưởng của sự trưởng thành cũng lớn lên cùng tôi sau chuyến đi này, nhìn về mục tiêu phía trước, trân trọng mọi thứ xung quanh
Những ngày qua, tôi đã thực sự được sống, trọn đến từng khắc, vẹn đến từng giây, đã không còn tiếc nuối gì nữa. Bản giao hưởng của sự trưởng thành cũng lớn lên cùng tôi sau chuyến đi này, nhìn về mục tiêu phía trước, trân trọng mọi thứ xung quanh.

Những ngày qua, tôi đã thực sự được sống, trọn đến từng khắc, vẹn đến từng giây, đã không còn tiếc nuối gì nữa. Bản giao
hưởng của sự trưởng thành cũng lớn lên cùng tôi sau chuyến đi này, nhìn về mục tiêu phía trước, trân trọng mọi thứ xung quanh, nắm giữ vận mệnh và những giá trị quan trọng của cuộc đời, thôi làm người quan trọng, hoàn thiện mình hơn, tận hiến nhiều hơn, cảm nhận nhiều hơn, ngẫm nghiệm nhiều hơn, yêu thương và biết ơn nhiều ơn…để hướng đến một lẽ sống vô ngã…đích thực.

From Dreamiie with love

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *