MINI POST: TẢN MẠN YÊU THƯƠNG I Dreamiie Than

Mini Post là chọn lọc các bài viết ngắn được yêu thích nhất trên Fanpage của blog (dựa trên lượt like, comment, share). Mục đích của “Mini Posts” là đồng hành với các bài viết chính trên blog và cập nhật suy ngẫm, trải nghiệm cá nhân của Dreamiie

Mini Post tổng hợp các bài tự do về nhiều chủ đề liên quan đến tình yêu thương dành cho bạn thân, một người bạn thân và cảm xúc cá nhân khi sống ở nước người. Thời gian này, cuộc sống mình có khá nhiều xáo trộn, buồn có, vui có, lơ thơ vẩn vơ có, mà lo nghĩ nhiều cũng có. Bởi vậy, đôi khi chính việc viết ra những dòng tư duy ngẫu hứng như thế này giúp tôi tĩnh tâm hơn và lạc quan hơn khi nghĩ bản thân, như một lời tự động viên nhắc nhở chính mình rằng mọi chuyện rồi sẽ ổn. Hy vọng Mini Post này cũng truyền được cảm hứng dễ chịu như vậy tới bạn đọc. (4/4/2018 – 24/11/2018)

CÔ ĐƠN ĐỂ TRƯỞNG THÀNH ( 24/11/2018)

Có những ngày mưa gió bão bùng, ra trước khuôn viên nơi đất khách xa lạ và tủi thân nhấm nháp từng kí ức tuổi trẻ sôi nổi ở Việt Nam, bên gia đình, bên bạn bè, bên cộng sự cùng những con người quá đỗi thân quen. Đúng là cô đơn để trưởng thành! Sẽ có những ngày rất nhớ Sài Gòn, da diết đến tận xương tủy, sẽ có những ngày rất nhớ những buổi trao đổi hồn nhiên cùng các anh chị em, những con người già trước tuổi nhưng cứ mãi tỉ tê như trẻ con, nhiều mối quan hệ đi vào quên lãng vì những buổi hẹn hò coffee đi vơi dần, biệt tích.

Suy cho cùng, đi là đánh đổi. Có người nói với mình rằng: “Nếu bạn muốn bay, bạn phải từ bỏ rất nhiều thứ, những thứ khiến cho đôi vai trở nên nặng nề.” Mới chỉ có một đoạn đường ngắn thôi, thử đủ mọi cách để lần dò theo dấu vết của lý tưởng, của hoài bão tuổi trẻ. Nhưng đọng lại, để trưởng thành không có cách nào khác là phải vượt qua được sự cô đơn, lạ lẫm khi phải bắt đầu lại từ đầu. Vượt qua cảm xúc, nỗi đau, đôi khi là sự mất mát mỗi lần thay đổi.

Mình ước cuốn sách tiếp theo sẽ không chỉ dừng lại ở những tản mạn yêu đương nữa, mà hơn cả là những câu chuyện vượt ra khỏi chiếc kén an toàn để chạm đến những điều lớn lao, ý nghĩa và bền vững theo thời gian hơn. Hạnh phúc đôi khi chỉ là khám phá ra một nơi yên bình và đặt tâm trí mình hoàn toàn vào đó, cho đến khi nỗi cô đơn này không còn là rào cản ngăn mình tiến lên phía trước nữa.

ĐÔI KHI, YÊU THƯƠNG LÀ HỌC CÁCH CHỜ ĐỢI ( 31/10/2018)

Em từng hứa sẽ không viết về tình yêu nữa, những thứ tủi buồn, cô độc và tàn nhẫn hiện sinh cho bao câu chuyện trắc trở giữa nhân gian, em sợ sớm muộn nó cũng sẽ ám vào vận đời của em. Bằng cách này hay khác, em luôn nghĩ mình nên đi theo một hướng khác, sống theo một cách khác, có vài chuyện dù vui hay buồn thì việc thay đổi cũng vẫn là lẽ tất yếu. Khi em đã an yên với những thứ mình có, cũng tốt thôi nhưng rồi sao nữa. Em biết phải làm gì với những năm tháng trống rỗng tiếptheo đây, nó trói em vào nỗi buồn của quá khứ, và những khắc khoải không sao tả nổi nơi tương lai. Thực lòng, em không muốn bị tù đày bởi tâm can của chính mình, làm sao em có hết nghĩ về ai đó khi họ đã từng trao cho vô vàn thứ, nhân danh tình yêu. Người ta nói em là tuýp phụ nữ đa nghi, cô tịch và lý trí đến đáng sợ, đó là lý do em không tài nào tận hưởng được trọn vẹn một tình yêu đúng nghĩa. Chịu thôi, biết sao giờ. Em nghĩ mình đang sống giữa những ngày rất đẹp, đi học ở một vùng đất mới, làm công việc mình thích và có chút ít thu nhập để sắm sửa hay đầu tư thứ gì đó nho nhỏ. Càng lớn ước mơ của em lại càng thực tế hơn, cũng giống như cách em nhìn về người đàn ông của em. Trăm ngàn thứ hay ho trên cõi đời này cũng chẳng bằng sự bao dung và cái mà chúng ta gọi là tương thích…

Những ngày sống nơi đất khách, em mới hốt hoảng nhận ra mình vụn vỡ, bé nhỏ và nhạy cảm biết nhường nào. Em nghĩ mình đủ trưởng thành để tự giải quyết hết thảy mọi việc, nhưng khi anh đến, em ngỡ như mình được nuôi nấng bởi vòng tay và lòng vị tha của một ai đó. Nếu chỉ là phút ban đầu nhất thời, cái xoa đầu ấy đã không lâu đến thế, nếu chúng ta chỉ lướt qua như hai người dưng chỉ kịp nhớ tên, ánh mắt đó đã chẳng thể thấu tận xương cốt trong tâm can em cho vợi những ngày sau. Và nếu xem nhau là định mệnh, xin anh, một lần này thôi, hãy tìm mọi cách để gặp lại em. Chỉ cần anh tìm em, bằng mọi giá, em sẽ giữ thật chặt.

SỐNG NHƯ MỘT ÁNG MÂY TRÔI ( 17/4/2018)

Ngày ngày thấy nhan nhản những bất công, tiêu cực ngoài xã hội, những nỗi đau mà đồng loại mình phải gánh chịu, những tráo trở lật lọng mà người đời đối xử với nhau, những giấc mộng cao đẹp bị đập vỡ tan tành, có nhiều lúc thấy thế giới này toàn là bóng đen phủ kín, khổ nhiều hơn yên, sầu nhiều hơn vui.

Nhưng chỉ cần mỗi khi ngước mắt lên bầu trời xanh thẳm phía xa, thưởng thức vẻ đẹp của một công trình vì cộng đồng vừa mới khánh thành hay lặng lẽ dõi theo một vài người tử tế, cần mẫn và thú vị trên đường, lại thấy lòng mình an vui đến lạ, nỗi ưu buồn và mọi ý nghĩ tiêu cực cũng vì thế mà vơi dần đi. Rất nhiều. Thật ra, đời chỉ công bằng với những ai thấu hiểu được bản chất của nó và biết trân trọng năm tháng của chính mình.

Bản chất của cuộc đời chính là như vậy, khắc nghiệt và vô cùng khốc liệt, tốt xấu song hành, thật giả lẫn lộn, thiện ác đan xen, đúng sai chưa bao giờ là tuyệt đối. Sanh lão bệnh tử là lẽ tất yếu giữa nhân gian, người ta có thể chọn cách buông xuôi, đối diện hay chiến đấu, sao cũng được, chỉ cần có thể tận hưởng và sống trọn vẹn với từng thời khắc ở thực tại đã là đáng quý. Đời lắm phân bua thành ra khó thanh thản, sống như một áng mây trôi có phương hướng liệu sẽ ổn chứ?

NÓI CHUYỆN VỚI NGƯỜI LẠ ( 5/4/2018)

Bỗng dưng, đối diện với một người lạ, tôi cảm thấy có thể mở lòng và chia sẻ với họ tất cả mọi điều, tự tận sâu trong chân tâm mình cất giấu bấy lâu. Một chút lo lắng cũng không, dù cho tôi luôn nhận mình là tuýp người cẩn trọng trong việc giao tiếp…

Những lời nói, ánh nhìn, mạch cảm đồng điệu là chất xúc tác hiển hiện rõ nét, để tôi tin rằng họ hiểu tôi, một bản thể vốn dĩ chẳng hề dễ hiểu.

Được là chính mình, bên một người xa lạ, tôi thấy mình trở nên có giá trị hơn, sau tất cả, sự tôn trọng từ đối phương luôn khiến tôi cảm thấy biết ơn thật nhiều.

Những vấn đề luôn được tìm thấy được nút mở, mọi nỗi đau đều có một lối thoát, và cảm xúc bi quan, tiêu cực trong tôi được họ vực dậy bằng sự cảm thấu, động viên chân thành.
Tôi, hình như không có yếu điểm trong mắt họ, họ không lôi chúng ra như loại vũ khí hạ gục tối thượng khi tôi ngã ngựa, có chăng là họ luôn muốn tôi tốt hơn, bằng việc thay cái này, hay chỉnh sửa cái kia. Chắp vá, hàn gắn khi có thể, bằng một ánh nhìn vị tha, bao dung thay vì rời bỏ, hạ bệ, đay xé khi chẳng còn như kỳ vọng.

Tôi hiểu cuộc đời của mình, không nên phụ thuộc vào cách nhìn của người khác, càng không nên chờ đợi vào tín hiệu xanh trong nhãn quan của bất cứ ai đó. Nhưng nếu, vô tình bắt gặp đồng minh của bạn giữa dòng đời, tại sao không dừng lại đối diện với họ, nở nụ cười biết ơn hay trao nhau một cái ôm chân tình.

Người hiểu mình, thật ra chỉ như mò kim đáy bể. Thái bình giữ được là do tâm lẫn khẩu của bản thân nhất nhất trọn hòa khí. Người hiểu ta, nhất định là phước lành may mắn có được, giữ họ lại bên mình, là cả đoạn đường nỗ lực của chính mình lẫn tùy duyên của số mệnh.

Khôn ngoan là hiểu được chính mình
Hạnh phúc là có được người hiểu cho ta.

CHÚC MỪNG SINH NHẬT BẠN THÂN DẤU YÊU- BẠN ĐÃ CÓ MỘT NGƯỜI BẠN NHƯ THẾ CHƯA? ( 4/4/2018) 

Tôi biết có một loại tình bạn ân sâu nghĩa nặng đến mức khiến lòng mỗi người trong cuộc cứ phải đau đáu lẫn mãn nguyện suốt cả một đời dài. Khi không còn đủ sức vật lộn với muôn vàn thứ hào hoa, bóng bẩy trên thế gian, người ta thường có xu hướng nghĩ về những điều giản đơn, với một dạng cảm xúc hết sức bình an, thuần túy.

🔮Bạn đã bao giờ có một người bạn cùng lớn lên, và cùng trưởng thành với mình chưa? Mình với họ đã cùng chạy một quãng rất dài dưới bầu trời quá khứ, cùng trải qua rất nhiều khó khăn mà giờ nghĩ lại có đôi chút buồn cười, đã từng bảo vệ một cách rất bản năng và non trẻ cho nhau chưa?

🔮Bạn đã từng đối xử với một người bạn nào đó của mình mà quên đi tôn nghiêm và sĩ diện của bản thân chưa? Có thể tự nguyện phá bỏ mọi nguyên tắc rào cản mà bạn đặt ra bấy lâu cho chính mình, có thể không nề hà đến chuyện được mất, hơn thua trước sau, có thể dốc lòng vì họ mà vĩnh viễn không màng đến ba chữ :” Tôi được gì?” trong một mối quan hệ đó!

🔮Bạn đã từng nghĩ về một người bạn, dù không thân bằng quyến thuộc, dù không máu mủ ruột rà, dù cả hai có thể quá đỗi khác biệt nhau về phong cách sống, lối suy nghĩ, hướng đi và quan điểm nhưng khi ở bên họ, bạn vẫn được là chính mình, một cách tự nhiên và đơn giản. Bạn không phải gồng mình để làm một ai đó hoàn hảo và tử tế. Theo thời gian, bạn có thể xinh đẹp và thành công hơn, nhưng trong mắt họ, bạn vẫn chỉ là một đứa trẻ thuở thiếu thời năm ấy, ngốc nghếch, dị hợm và có quá nhiều điểm khuyết đáng yêu không nhất thiết phải khắc phục.

🔮Bạn đã từng nguyện với lòng mình sẽ sẵn sàng vì người bạn ấy mà hy sinh phần thiệt về bản thân chưa? Bạn luôn thành tâm nguyện cầu cho họ, đã từng kiên nhẫn lắng nghe họ nói, dù là những chuyện hết sức vô thưởng vô phạt chưa? Bạn biết, bạn tin rằng bạn và họ sẽ vĩnh viễn không bao giờ quay lưng hay rời bỏ nhau trong gian khó, khi ngã ngựa thê thảm hay gặp bất hạnh đắng cay, một loại tín ngưỡng kì lạ mà mỗi chúng ta chỉ dành riêng cho một vài người trong đời, không đề phòng, không lo lắng, càng không hối tiếc, phân vân.

Tôi may mắn có được một người bạn như vậy trong đời. Từ khi tôi chỉ là một đứa trẻ xấu xí, hom hem, thiếu trí thông minh và có quá nhiều khiếm khuyết mà ai cũng muốn xa lánh, khinh miệt, trêu chọc hoặc nghĩ đến chuyện lợi dụng khi chơi với tôi. Thì cô ấy chính là người duy nhất, đối xử với tôi, hoàn toàn khác họ. Đó là lý do mà tôi nghĩ cả đời này tôi mang nợ ân tình với cô ấy, mãi không trả được, mãi không vơi đi, chỉ có thể tự nguyện yêu thương và trân trọng nhau đến cuối đời. Có thể dù không gặp gỡ nhau, dù cho cuộc sống cả hai đã có nhiều bộn bề thì tâm tưởng vẫn hướng về nhau, nguyện cầu cho nhau, và quan trọng là hiện diện những khi đối phương cần mình nhất.

Tôi gọi đó là tình bạn “KHẮC CỐT GHI TÂM”.

Hôm nay là sinh nhật của cô ấy và tôi chỉ mong cô ấy luôn bình an và hạnh phúc.

CHỈ CẦN ĐÚNG THỜI ĐIỂM ( 3/7/2018)

Có những người bước vào cuộc đời mình đúng thời điểm mình cần, mình cảm thấy rất hợp tâm ý, kiểu như giữa mình và họ hiện diện một sợi mạch ngầm xuyên suốt, kết nối đan dính với nhau, lý trí hòa lẫn cảm xúc, một cách hoàn hảo, không chệch đi nhịp nào.
Khi ở bên cạnh họ, không còn gì là quan trọng nữa, ngoại trừ họ. Họ độc chiếm tâm trí ta, đưa ta đến những khung trời xanh dịu bình yên, nơi mà ta khó có thể tìm lại lần thứ hai trong đời. Đã từng rất say mê một ai đó, không chỉ là vài khoảnh khắc mà là rất nhiều năm ròng rã, không thể dứt ra được. Người đó sẽ trưởng thành cùng ta, cổ vũ ta hãy cứ nhảy đi và đừng từ bỏ giấc mơ đời mình. Họ mong ta tốt hơn khi có họ, họ không bào mòn ta, không làm ta kiệt quệ, ở bên họ, chỉ như một màu xanh lá bao trùm, đi đến đâu, làm gì, nghĩ gì cũng thấy lòng nhẹ nhàng và thảnh thơi quá đỗi.
Đấy chính là lúc người tâm đầu ý hợp với ta xuất hiện, nhất định phải cảm nhận được sự hiện diện của họ. Bởi vì chỉ còn cách đó mới khiến cho bản thân ta được sống trong yêu thương và hạnh phúc một cách đúng nghĩa. Và khi khiến cho ai đó cảm thấy an nhiên, tức là ta cũng đang ban cho chính mình một phước lành đáng quý.

May mắn nhất vẫn là khi chúng ta gặp được nhau, ĐÚNG THỜI ĐIỂM.

Bạn đã bao giờ muốn nói chuyện với ai đó, thật lâu chưa? Lâu đến mãi mãi, đến hết cuộc đời này.

Chúc bạn may mắn

From Dreamiie with love

Leave a Reply

Your email address will not be published. Required fields are marked *